Cách hỏi trẻ em để biết có bị bạo hành hay không - Viện giáo dục và đào tạo IEDV - OpenWeb FrameWork
BÁO CHÍ
Cách hỏi trẻ em để biết có bị bạo hành hay không 8/30/2014 3:35:57 PM Những trẻ em bị bạo hành sẽ bị tổn thương rất lớn về mặt tâm lý, trí tuệ. Nếu người lớn phát hiện sớm và có liệu pháp điều trị, thay đổi môi trường học, sử dụng các biện pháp can thiệp...trẻ sẽ dần phục hồi.

Trưa nay, sau khi xem clip về việc trẻ mầm non bị xâm hại, đánh đập của báo Tuổi Trẻ, tôi bị sốc toàn phần. Giống như bao người mẹ khác, cảm giác ức nghẹn sâu tận tim gan. Tôi chợt giật mình nghĩ đến con gái mình, cũng hơn 3 tuổi, nếu không may cũng rơi vào hoàn cảnh đó (nói dại) thì trái tim người mẹ này tan nát mất. Khủng khiếp quá, không dám nghĩ xa hơn, kiên nhẫn xem hết dù xem đến đâu, máu dồn lên não tới đó.


Cư dân mạng rất bức xúc, thậm chí phẫn nộ trước hành động của 2 bảo mẫu. Hành động của họ bị gọi bằng các cụm từ: thú tính, vô nhân tính, độc ác, quỷ đội lốt người… Tôi thấy mình cần phải làm “một cái gì đó” giúp các bậc cha mẹ “phối hợp cùng con” để không bị rơi vào thảm cảnh này. Đơn giản thôi, bố mẹ chỉ cần hỏi đúng cách, sẽ biết con có bị bạo hành hay không.

1)
Buổi sáng, trước khi đưa con tới lớp, bố hoặc mẹ hãy dành 10 phút để trò chuyện cùng con (với trẻ đã biết nói), chơi với con, tạo cho con tâm lý thật thoải mái để con “tâm sự”, bố mẹ sẽ biết được những điều cần nghe thật dễ dàng.
Bố mẹ hỏi con những câu tương tự như: 
- Con ơi, mình chuẩn bị tới lớp rồi, ở lớp con thích trò chơi nào nhất?
- Con hay ngồi học với bạn nào?
- Cô giáo con yêu bạn nào nhất?
- Giờ thì chúng mình cùng tới lớp nhé!
Cách xưng hô thân thiết, gần gũi, coi trẻ như một người bạn nhỏ (chứ tuyệt đối không lấy QUYỀN LÀM BỐ MẸ để áp đặt lên con) giúp con có cảm giác an toàn, không sợ sệt, dám nói ra những điều mình nghĩ. 

2)
Buổi chiều đón con về, bố mẹ cũng nên trò chuyện cùng con, hỏi con về chuyện trường, chuyện lớp bằng “ngôn ngữ trẻ nhỏ”:

- Mẹ kể cho con nghe nhé, hôm nay mẹ đi làm vui lắm, ở lớp con được chơi trò gì, con kể cho mẹ nghe đi (hỏi trò chơi trước để nắm bắt cảm xúc của trẻ)
- Thế chiều nay lớp con ăn cháo, phở hay cơm?
- Ở lớp con có bạn nào hư không? 
- Những bạn hư, khóc nhè thì cô giáo phạt như thế nào?
- Cô giáo có đánh các bạn không?

Bố mẹ hỏi các câu khác nhau liên quan đến chủ đề ăn, uống, ngủ, chơi của trẻ theo cách hỏi “mé” – nghĩa là hỏi về các bạn trong lớp chứ không hỏi thẳng “con có bị đánh không?”. Có nhiều trẻ bị cô giáo đánh vì mắc lỗi, cô giáo dọa không được nói với bố mẹ… trẻ sẽ không dám “tâm sự” thật. Nhưng hỏi về bạn khác, trẻ sẽ dễ “trút bầu tâm sự” hơn. 

3)
Trong quá trình nói chuyện, bố mẹ cũng kết hợp quan sát thái độ, cử chỉ, khuôn mặt, hành động của con (cách này cũng phù hợp với trẻ chưa biết nói) – đặc biệt là lúc giao con cho cô giáo và đón con từ tay cô.
Những trẻ bị bạo hành, bị đánh đập rất dễ nhận biết bởi những biểu hiện như: nép vào cha mẹ, bám chặt cha mẹ không rời, không dám nhìn cô giáo, òa khóc chạy ôm mẹ khi mẹ tới đón, giật mình khi đêm ngủ, tự nhiên khóc thét lên, sợ bóng tối, không thích đến chỗ đông người, nhút nhát khi gặp người lạ…

- Khi thấy con có những biểu hiện đó, ngay lập tức bố mẹ cần “tâm sự” với con nhiều hơn, khơi chuyện hỏi con khéo léo hơn để trẻ nói cho bố mẹ biết thực hư con được dạy ở trường như thế nào. Có thể con chỉ bị phạt một lần khiến con ác cảm, có thể con đã bị đòn roi từ lâu mà cha mẹ không hay biết. 
- Bước tiếp theo, bố mẹ cần nói chuyện trực tiếp với giáo viên, nói rõ những thất thường của con và hỏi cách cô giáo trách phạt các bạn trong lớp. Trong quá trình nói chuyện, “bắt sóng” thật nhanh thái độ, cử chỉ của cô, nếu thấy có gì đó không thật, lúng túng, lấp liếm thì tốt nhất bố mẹ nên tìm cho con một trường học khác. Đồng thời, cũng cần gặp trực tiếp Hiệu trưởng hoặc Chủ trường/người có trách nhiệm quản lý để nói rõ lý do và thực trạng của con. 

Với cách nói chuyện với con như trên, bố mẹ có thể giải quyết được nghi vấn trong đầu: Con có bị bạo hành ở trường hay không? Câu hỏi có nội dung không quan trọng bằng cách hỏi, thái độ vui tươi, hào hứng khi nói chuyện với trẻ. Dùng ngôn ngữ trẻ thơ để nói với trẻ thơ. 

Đây là liều thuốc “phòng bệnh” chứ không ai muốn rơi vào thảm cảnh này. Hãy share cho người thân, bạn bè của mình nếu bạn thấy nó thực sự hữu ích vì một xã hội KHÔNG BẠO HÀNH, NGƯỢC ĐÃI TRẺ THƠ.

Hà Nội, ngày 17/12/2013
Lê Thị Lan Anh


 




00016.jpg

ThS. Lê Thị Lan Anh –Nhà nghiên cứu Giáo dục & Phát triển Trí tuệ Trẻ em, Phó Viện trưởng Viện Phát triển Giáo dục và Trí tuệ Việt (IEDV).

ThS. Lê Thị Lan Anh –Nhà nghiên cứu Giáo dục & Phát triển Trí tuệ Trẻ em, Phó Viện trưởng Viện Phát triển Giáo dục và Trí tuệ Việt (IEDV).

 

ThS. Lê Thị Lan Anh có hơn 7 năm làm công tác nghiên cứu trong lĩnh vực giáo dục và phát triển trí tuệ trẻ em. Chị đã từng tham gia các đề tài, dự án cấp quốc gia, cấp bộ, đại sứ quán Thụy Sĩ  về trẻ em, bình đẳng giới, quyền con người, văn hóa biển, văn hóa Phật giáo…

 

Giảng viên thỉnh giảng Trường Đại học Thăng Long từ năm 2010 đến 2012 các môn: Công tác xã hội với trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, Công tác xã hội với phụ nữ yếu thế.

 

Hiện ThS. Lê Thị Lan Anh đang là chủ nhiệm dự án Nghiên cứu và Phát triển nhân tài Việt; nghiên cứu các chương trình phát triển trí thông minh, sự tự tin và kỹ năng sống cho trẻ em; đào tạo chương trình kỹ năng làm cha mẹ, kỹ năng nuôi dạy trẻ thành tài cho các bậc phụ huynh; Các khóa đào tạo bồi dưỡng về Phân tích cấu trúc não bộ và cách thức khơi gợi khả năng tiềm ẩn trong não bộ của trẻ.

Theo nguồn: baomoi.com Tag:    ,    ,    ,    ,    ,
VIỆN PHÁT TRIỂN GIÁO DỤC VÀ TRÍ TUỆ VIỆT (IEDV)
Trụ sở: 234 đường Mỹ Đình, p. Mỹ Đình 2, q. Nam Từ Liêm
VPGD & TTĐT tại Hà Nội: B17-21, Vinhomes Gardenia, p. Cầu Diễn, q. Nam Từ Liêm
VPGD & TTĐT tại Bình Dương: 219 Võ Thị Sáu, p. Đông Hòa, TX. Dĩ An
📞 (+84)243 200 7647; (+84)902 289 811; (+84)898 571 456
📧 viengiaoduciedv@gmail.com; cskh.vieniedv@gmail.com
🔎 http://iedv.edu.vn - http://lethilananh.vn

OWF 4.9.6 Developed by INGA Co.,Ltd.
Thống kê truy cập
Trực tuyến : 80
Truy cập trong ngày : 567
Tổng số truy cập : 4140130